Góc nhìn

Bài học về 3 điểm chết của mãnh tướng Quan Vũ

Người ta thờ Quan Vũ, có lẽ là thờ tín nghĩa của ông ấy, còn cái danh xưng Võ Tướng “thập toàn thập mỹ” thì chỉ là kết quả của sự “thần thánh hoá”. Có 3 vấn đề không thể giải quyết trong tính cách của Quan Vũ:

Thứ nhất: háo thắng, ham hố tranh giành địa vị số 1 với các đồng liêu.

Ngay sau khi Mã Siêu (1 trong “ngũ hổ tướng”) quy hàng Thục Hán, Quan Vũ lập tức gửi thư tới Gia Cát Lượng yêu cầu tranh tài cao thấp cùng Siêu. Khổng Minh phải gửi thư hồi đáp, tán dương ông “tài nghệ tuyệt luân”, mới “dỗ dành” được Quan Vân Trường, thoát khỏi một trận “long tranh hổ đấu”.

Việc Quan Vũ tranh giành vị thế đứng đầu ngũ hổ tướng với lão tướng Hoàng Trung là điều ai cũng biết. Ngay khi Lưu Bị xưng vương, sắc phong Quan Vân Trường làm Tiền tướng quân, Hoàng Trung làm Hậu tướng quân. Quan Vũ đã quát lớn: “Đại trượng phu sao có thể chung hàng ngũ với lính già”

Thiếu năng lực xử lý quan hệ với đồng minh quân sự, hóa bạn thành thù

Khi Quan Vũ đối chọi cùng Tào Ngụy tại Kinh Châu, Tào Tháo phái người hẹn Tôn Quyền hợp công Quan Vũ. Tôn Quyền trước khi ra quyết định, đã phái sứ giải tới cầu hôn con gái Quan Công cho con trai mình, nhằm thăm dò thái độ của ông. Tiếc rằng, Quan Vũ “nhục mạ sứ giả, cự tuyệt hôn ước”. Tôn Quyền thịnh nộ, quyết định phá vỡ liên minh với Lưu Bị, đoạt thành Kinh Châu. Có thể nói, trong vai trò chủ soái một phe, thái độ của Quan Vũ là nhân tố quyết định khiến liên minh Thục – Ngô tan vỡ, Kinh Châu thất thủ.

Không khéo léo điều tiết quan hệ với bộ hạ, khiến nội bộ lục đục

Các “đồng nghiệp” cùng trấn giữ thành Kinh Châu với Quan Công là Mi Phương và Phó Sĩ Nhân bị Quan Vũ khinh thường.

Khi Quan Vân Trường xuất chinh, Mi – Phó do thiếu sót trong cung cấp quân nhu, bị Quan đe dọa “trở về sẽ trị tội”. Hai người này thường xuyên sống trong tâm trạng lo sợ bất an, cuối cùng bị Tôn Quyền dụ hàng. Trên thực tế, Tôn Quyền đoạt được Kinh Châu không mất một binh một tốt, Quan Vũ chết thảm.

Đại tướng Đông Ngô Lục Tốn tổng kết tính cách của Quan Vân Trường là “kiêu căng ngạo mạn, áp bức người khác” – Theo “Tam Quốc Chí – Ngô thư – Lục Tốn truyện”.