Góc nhìn

Tha thứ!

Có lần vợ hỏi: “Nếu em làm điều gì sai, chồng sẽ luôn sẵn sàng tha thứ chứ?”. Tôi thẳng thắn trả lời: “Không”

Ngẫu hứng chiều ngày chủ nhật, đọc chia sẻ của một người bạn trên facebook về lòng vị tha, đại ý nêu cao tinh thần sống bao dung, tha thứ cho người khác cũng là giải thoát cho bản thân. Ở một góc độ nào đó, tôi đồng tình, nhưng không phải tất cả, nên muốn viết vài dòng luận về việc NÊN hay KHÔNG NÊN tha thứ.

Trật tự thế giới nội tâm

Mỗi chúng ta sở hữu một thế giới nội tâm của riêng mình. Có thể khác nhau, nhưng nền tảng căn bản để nội tâm ấy mang hình thái con người là sự giáo dục về lương tri. Ngay khi chúng ta có nhận thức với thế giới xung quanh, tự bên trong tâm hồn đã tồn tại một cán cân, một bên đặt những lỗi lầm mà ta phạm phải, một bên đặt sự trừng phạt thích đáng.

Hãy nhớ về những gì bạn đã trải qua trong cuộc đời, có phải, khi bạn có lỗi với ai đó, nếu như bạn chẳng phải trả giá gì, bạn sẽ cảm thấy luôn có một vết gợn trong lòng.

Giữa hai người mà nói, nếu lỡ làm điều có lỗi với người khác. Người đó có thể biết hoặc không biết, thì trong suy nghĩ của bạn vẫn luôn hiện lên một sự gượng gạo khi đối mặt với họ, sự lo lắng bị phát hiện, lo lắng bị trừng phạt ở tương lai… vvv. Đó là lúc mà trật tự thế giới nội tâm đã bị phá vỡ thế cân bằng.

Tôi có một người bạn cũ, chúng tôi từng thân thiết, nhưng cậu ấy đã ăn trộm tiền của tôi. Tôi phát hiện ra điều đó và tôi chọn bỏ qua, vì tôi hiểu cho một phần hoàn cảnh của cậu ấy. Thế nhưng, sự bỏ qua ấy của tôi lại khiến mối quan hệ của chúng tôi đi vào ngõ cụt. Cậu ấy ngập ngừng khi nói chuyện với tôi, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, luôn trong trạng thái tâm lý rằng tôi đang dò xét cậu ấy. Giữa chúng tôi đã hình thành nên một vách ngăn vô hình. Tôi ngộ ra: sự vị tha không đúng lúc, không đúng cách đã hỏng mối quan hệ của chúng tôi, tạo ra mội sự day dứt ở cả hai tâm hồn. Thà rằng lúc đó, tôi chửi mắng cậu ấy, cho cậu ấy nhận sự trừng phạt thì có lẽ sau đó, cả hai sẽ rất nhanh quên đi chuyện này.

Giá trị bản thân

Xã hội có phân tầng cấp, thì tội lỗi cũng có cấp bậc. Dù không chủ ý thì chúng ta đã tự có định nghĩa của riêng ta về tội lỗi và mức độ.

Để cho dễ hiểu, bạn hãy thử nghĩ về người yêu, về vợ/chồng của bạn và những lỗi lầm mà giữa cặp đôi có thể phạm phải. Sau đó xếp chúng theo một danh sách tự nặng tới nhẹ. Nhất thời chẳng liệt kê được hết, nhưng có thể ví dụ thế này: 1. phản bội -> 2. vũ phu gia trưởng -> 3. nói dối -> 4…. -> 10. giấu quỹ đen -> 11… -> 100. đi vệ sinh không rửa tay… vvv

Bạn có thấy, khi bạn chấp nhận tha thứ một lỗi lầm, thì đồng nghĩa rằng ở tương lai, bạn cũng sẽ chọn tha thứ cho những lỗi nhỏ hơn hoặc bằng nó. Nếu bạn tha thứ cho một người đàn ông phản bội bạn, thì rồi bạn cũng sẽ tha thứ cho việc anh ta đánh bạn, nói dối bạn… và vô vàn những sai trai khác. Người đàn ông của bạn không cảm kích bạn đâu, anh ta càng ngày càng quá đáng. Bởi vì ngay từ thời điểm chọn tha thứ, bạn đã mơ hồ về giá trị của chính mình. Cẩn thận khi lựa chọn tha thứ là đang tôn trọng chính mình.

Nhớ rằng: Việc thoái nhượng không có nguyên tắc khiến bạn đánh mất giá trị bản thân, tạo ra sự bất bình đẳng trong mối quan hệ. Chứ chưa chắc đã đem lại sự cảm kích.

Thế giới quan

Dễ dàng bỏ qua lỗi lầm sẽ phá hỏng thế giới quan của chúng ta.

Tại sao tôi cho rằng như vậy? Bởi vì trong rất nhiều trường hợp, chúng ta chọn tha thứ cho một lỗi lầm, thì cũng là lúc ta đang thoả hiệp với bản thân: “đó là một phần của nhân tính”. Khi tình trạng kéo dài, sẽ khiến ta sẽ ngộ nhận rằng: “thì ra con người là như vậy!”

Ở một tầng sâu của vấn đề nhận thức, nếu bạn yêu một chàng trai lăng nhăng, một lần bạn tha thứ sẽ dễ dẫn tới lần thứ hai. Cứ tiếp tục như thế, rồi một ngày khi bạn đã quen với điều ấy, bạn sẽ tưởng rằng: “đàn ông trên thế gian này là như vậy, lăng nhăng là điều tất yếu”. Và đó là lúc mà thế giới quan của bạn bị sai lệch. Nếu bạn nào đang trong tình trạng này mà đọc được bài của tôi, tôi khuyên các bạn hãy đá đít thằng khốn đó ngay đi, rồi bạn sẽ tìm được một nửa tử tế của mình.

Xứng đáng và không xứng đáng

Không phải mọi tội lỗi đều cần được tha thứ, và đáng được tha thứ. Hãy nghĩ nghiêm túc về những tội lỗi mà con người có thể phạm phải. Trên đời này, có vô số kẻ gây ra những tội ác cực kỳ nghiêm trọng, lẽ nào chúng ta đều có thể bỏ qua?

Không! Có những tội ác nhất định phải bị trừng phạt.

Việc không tha thứ cho kẻ gây ra tội ác ấy, không hoàn toàn đơn giản là bạn thù hận hắn, mà là bạn ghét bỏ cái ác. Xã hội sẽ trở nên hỗn loạn thế nào khi người tốt và kẻ xấu đều được coi ngang hàng nhau.

Nếu cứ lấy ơn để báo oán, vậy bạn phải trả lời thế nào cho sự chính trực. Nếu tha thứ cho kẻ phản bội bạn, bạn phải đền đáp thế nào cho người đã chân thành với mình…?

Tha thứ không dễ dàng

Những điều răn dạy về lòng vị tha luôn muốn chúng ta hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Thế nhưng, tha thứ không có dễ dàng như vậy. Có những kẻ gây ra cho bạn nỗi đau mà không phải mọi người đều có thể hiểu được. Dù có luôn miệng nhắc bản thân: “tôi tha thứ rồi”, nhưng khi đêm xuống, đặt tay lên trán mà bạn còn nghĩ về nó, thì nó vẫn còn đó. Không phải bạn không muốn tha thứ, mà bạn làm không được. Đấy là chuyện rất “con người”, tôi không cổ suý cho việc thù hận, tôi chỉ muốn nói rằng: đừng bị những lời răn dạy kia khiến bạn hiểu lầm bản thân “sống không đủ tốt”.