Góc nhìn

Tích tiểu thành đại

Toà nhà nơi công ty tôi có mấy ông trông xe, mặc dù thu tiền theo máy, nhưng cái màn hình hiển thị số tiền thì chỉ có mấy ông nhìn thấy, còn người gửi xe không thấy. Thế là mỗi lần gửi xe, mặc dù thời gian gửi là như nhau, thậm chí đến thời tiết cũng như nhau, nhưng giá thì lại mỗi hôm một khác 🙂

Lâu nay tôi cảm thấy không đáng để đôi co vài ba ngàn, thôi thì cứ cho đi cũng được. Nhưng tuần rồi lúc đi làm về, dừng ở ngã tư đèn đỏ giữa lúc trời đang mưa mà có ông cụ phải tầm 70 tuổi đang đưa mũ ăn xin. Quá tội, tôi với 5-6 anh chị đứng gần đều lấy ví đưa cụ, mỗi người vài ngàn, mà nói chung là trời mưa nhập nhèm, còn bao nhiêu tiền lẻ trong ví thì bỏ hết vào mũ của cụ, chứ ai mà kịp đếm nữa. Tự nhiên cảm thấy vài ba ngàn ở chỗ mấy ông trông xe, đáng để đôi co đấy. 100 người không bị gian dối vài ngàn ở đó thì khả năng ông cụ ở đây có thể có bữa tối ấm hơn rồi.

Nói chung, là để kiểm soát được quyền lực cần có quy chế minh bạch, chứ còn mập mờ thì nhỏ gian dối nhỏ mà lớn thì gian dối lớn. Giống thầy Thẩm Du bảo đại khái như này: đừng nghĩ các anh các chị là người tốt, đó chẳng qua là các anh chị chưa có cơ hội để làm việc xấu thôi